Gửi Bư…

Đã nửa năm rồi Ty không viết blog… Dường như Ty đã quên mất thói quen này rồi…

Đến hôm nay, Ty biết Bư tâm trạng không vui, Ty biết Bư hok muốn cho Ty biết tâm trạng Bư thế nào… Như Ty hiểu được những khoảng lặng của Bư… Ty ước gì Ty co’ thể làm được điều gì đó để cho Bư của ty không buồn và cần sự yên tĩnh nữa…

Mỗi khi Bư buồn, Ty cũng cảm thấy buồn lắm, những lần như vậy Ty lại khóc Bư à… bởi vì Ty ước gì Bư có thể khóc được giống Ty…

Ty thương Bư nhiều lắm… Ty biết rằng Bư đã cố gắng chịu mọi thử thách mà hiện nay Bư đang có…

Lúc này đây Ty chỉ muốn ôm Bư thôi, nếu 1 cái ôm có thể làm cho Bư dịu lại, ước gì…

Ty sẵn sàng đổi tất cả những gì Ty có để Bư có thể có được tất cả những gì Bư muốn…

Bư à, đừng buồn nữa Bư…

Bư à, Bư ráng lên…

Bư à, Ty lúc nào cũng iu Bư hết…

Bư à, mỗi giây phút Ty đều cầu mong bình yên, và may mắn đến mỗi ngày với Bư…

New Year 2011!

Năm mới tới, nó chúc cho Bư của nó có 1 năm thật tốt đẹp…

Đã từ lâu lắm rồi, nó chỉ tâm niệm 1 điều duy nhất, Bư là tất cả đối với nó… Bư dzui, nó cũng dzui, Bư bùn, nó cũng rất bùn…

Nó ngày ngày cầu nguyện cho Bư của nó thật nhiều may mắn, thậm chí nếu nó có may mắn, nó mún dành cho Bư lun!

Bư ơi, ráng lên anh!

Luv u much!

Anh ui!

Lau lau phui bui cho blog chut.

Tido cho xem chung nao Bu moi nho toi no ^^

Dao nay Ty mat ngu, Ty cung hok hiu tai sao ca… Tet sap den roi, ma sao nghe toan chien benh vien, ban than Ty cung cam thay minh hok on nua, gosh…

Nho Bu nhiu lam! Nhiu luc ngoi 1 minh chi nho Bu thoi…

Luv

Bư ơi!

Ty nhớ Bư quá à… Tại sao vậy nhỉ? Tưởng thời jan càng trôi qua thì nỗi nhớ càng vơi đi chứ… nhưng không ngờ nó lại càng tăng lên theo cấp số nhân…

Đi đâu cũng nhớ hết… Ty iu Bư nhất trên đời, không bao giờ nghỉ iu cả…

Luv n miss ya much!

Bư ơi!

Hôm nay Tí Đô bùn dzui lẫn lộn áh!

Sáng thì gọi điện chúc mừng cousin của em pregnant! Tí Đô dzui vì có 1 mầm sống sắp chào đời.

Chiều thì nghe chuyện baby của Phương khìn… Bị rối loạn nhiễm sắc thể anh àh. Bây giờ chỉ còn chuẩn bị tinh thần đếm từng giờ, từng phút thôi… Nghe xong em cảm thấy buồn ghê gớm, buồn cho 1 người mẹ trẻ chưa thấy mặt con mình, mà phải từng ngày trông ngóng tin dữ, buồn cho baby sau 9 tháng 10 ngày mà đã phải… Em người ngoài mà còn cảm thấy đau lòng, thì làm sao Phương nó chịu được đây???

Buồn quá nên đành mượn blog kiu gào thôi…

Phải chi những người chung quanh em, ai cũng được hạnh phúc anh nhỉ???

My first wish list…

Đây là lần đầu tiên viết cái nì nên thấy nó ngồ ngộ… Người ta viết cái wish list là để cho mọi người, nhưng nó chỉ thix viết wish list cho 1 người thoai… Chẳng ai xa lạ người đó chính là Bư đây!! ^^

Tưởng tượng đốt 27 cây đèn cầy lên, rùi ngồi wish…

1. B4 – I wanna have u rite away, by my side all the time :)

2. 1 món quà do tự tay B4 làm

3. 1 cái visa đi Úc chơi

4. 1 bó hoa nhân ngày đó – vì chưa bao giờ được hoa vào những dịp như thế này

5. 1 cái bánh sinh nhật để được cắm đèn cây lên, rùi make wishes và thổi phù phù, từ nhỏ đến lớn cũng chưa được cảm giác này

6. 1 con thú nhồi bông to có tim ở HighPoint, mà phải tự tay nó và B4 tạo ra (không thix chó, mèo, gấu)

7. 1 cái album hình có stickers theo topic

8. 1 hộp puzzle 2000 pieces của Clementoni (hok bít viết đúng hok nữa) về Walt Disney cartoon.

9. 1 cái gối để lót lưng để ở office

10. 1 cái digital frame

Còn những cái khác nữa, thix nhìu thứ quá ah, nhưng làm biếng ghi tiếp, tạm nhiu đó vậy.

Giờ nhiệm vụ là looking forward to actions đúng hok ta??? ;p

 

My work…

1 khoảng lặng nhìn lại mình… 1 loạt cảm xúc thăng trầm trong thời gian wa của nó nhưng nó hok bít diễn đạt như thế nào cả… chủ yếu là cảm xúc trong công việc, thật sự công việc mới cũng đã tạo ra cho nó những kinh nghiệm, và những jây fút vui bùn lo sợ khác nhau…

… 1 sự hào hứng và hăng say cbị tiệc Tết, cũng như birthday của mọi người…

… 1 sự cuồng nhiệt, hết mình trong cổ vũ bóng đá, và đền đáp là cảm xúc thăng hoa với chiến thắng… lần đầu tiên cảm nhận được niềm vui như vậy, jây fút đáng nhớ…

… 1 sự tự hào vì được mọi người wý, khen jỏi, dễ thương… 1 cái khều nói nhỏ “Khi đi sẽ không bao jờ wên nụ cười mỗi sáng” – 1 người anh tạm chấp nhận là tốt…

… Những trận cười nho nhỏ đan xen trong công việc…

… Ngoài ra còn có những lần lo lắng, sợ sệt, mất ngủ khi tổ chuẩn bị 1 sự kiện nào đó…

… 1 sự thiếu tự tin khi bắt điện thoại lên mà nghe 1 tràng tiếng Mỹ, cũng như đối diện với người lạ…

… 1 sự căng thẳng khi làm sai điều j, và đối diện với nhiệm vụ dịch thuật…

… 1 sự ấm ức, bực tức, và bùn bản thân đến nỗi khóc thầm ngay tại chỗ (cũng may là không ai thấy)…

… Sự chứng kiến 1 người bị out, trong đầu hiện lên 1 chút j đó thương cảm, sau này họ sẽ ra sao? Way wa tự hỏi, thực tế là vậy sao? Hay do nó wá nhạy cảm???

… 1 thoáng ngậm ngùi, xót xa khi nhìn hình những người công nhân… Sự khắc khổ hằn lên gương mặt của từng người làm nó jật mình nhìn lại mình… mình may mắn và hạnh fúc hơn những người này nhìu lắm!

… Nhận mail farewell (cái điều rất bthường ở EY) nhưng sao ở nơi này thấy chạnh lòng wá… Tiệc chia tay ko fải là hoành tráng như EY, chỉ đơn giản là 1 buổi ăn trưa way wần ở góc nhỏ GSO nhưng rất ấm cúng. Reply chúc ông hàng xóm best wishes, ổng khen “Con nhỏ này khá, khà khà…”. 1 cái bắt tay chào tạm biệt hàng xóm. Rồi hnay, cô fó wa nói “At that corner, now is blank, our luvly friend’s gone”… Bùn chứ!

Sau 5 tháng hơn với công việc mới…. tự nhận nó là người thích ứng rất nhanh và hòa đồng với mọi người (hay là do môi trường ở đây sản sinh ra những con người dễ mến như thế?). 1 điều đáng khen mình là sự tự tin trước chốn đông người (gọi là chai dây thần kinh mắc cỡ) làm liều. Tiếng anh còn chưa được xiềng xích lắm, hixhix, mai đây người mới về, sao sống sót nổi đây? Tất cả fải cố lên thôi Ty ơi!

So far, nó thix cviệc này… nhìn tưởng an nhàn nhưng thật sự rất stress, bởi vậy ốm bớt khi vào đây làm áh, hehe… có người thix đó, ai thế? Koo Bư chứ ai…

Haizz, sao tự nhiên nhớ đến anh wá đi, anh lúc nào cũng là 1 fần wan trọng trong suy nghĩ của em mỗi ngày hết… Từng fút em nhìn đồng hồ, em đều cộng vào 3-4hrs rùi tự nhủ bi jờ anh đang làm j, mún gọi, nhưng sợ anh đang học… nghĩ về anh dường như đã là 1 wán tính, thói wen không thể thiếu trong sinh hoạt của tí đô rồi… Bư bờm thấy ghét ^^

Luv u…

Welcome home babe!

Hôm nay Bư được bác sĩ đá đít về nhà…

Cả tuần wa Bư cứ như cọng bún thiêu làm mọi người trong nhà, Tíđô, và sư fụ, sư mẫu nhà Bư đứng ngồi không yên… Bill đthoại của Tiđô tháng này trên 1 chai xiềng –>rầu rĩ… Nhưng thoai kệ, miễn sao Bư khoẻ mạnh là Đô nó dzui rùi ^^

Bệnh xong người vẫn còn chưa trâu bò lại liền được đâu, thế nên Bư vẫn fải take care mình nhá. Tíđô mình đồng da sắt có cái đầu là cứng nhất, anh cũng hok thua j đâu… 1 lần tởn nha koo!

Sau 1 tuần đình trệ mọi việc, chắc chắn anh sẽ hơi bị đau và oải đấy! Tuy nhiên, đừng lấy nó làm xìtrét wá nhá! Kết wả Ielts như vậy là không có tệ đâu anh, Tíđô thi chưa chắc được thế, anh đâu có ôn nhiều đâu! Lần sau thi, anh ôn nhìu hơn thì sẽ là expert mừh! ;p

Don’t worry! You’ll be okay! Don’t worry babe! Luv you much and welcome home!

Bư ơi!

Tí Đô sorry Bư… Thiệt là tại vì Tí Đô có fần rất là háo hức muốn nghe ngày hnay chiện đó diễn ra như thế nào, mới có fần kiu réo Bư lê thê như vậy… ngoài ra hok hề có ý khác (thề có trời đất chứng jám, nói láo làm kon j cũng chịu)

Có thể Bư hỉu lộn ý của Tí Đô rùi, nếu lộn thì đừng nghĩ theo hướng đó nhá…

Còn hok lộn thì thoai chứ seo jờ…

Gud day 2 Bư n gud 9 2 Tiđô!

^^

Cho.c we con ghe^. chu’t

Ne`, bay gio anh di day, CN moi ve 88 voi em duoc. O nha` ngoan nha, nho*’ thi nhan tin, anh reply lien. Chung quy thi cung hok vui lam, tha hok co gf, chu co roi ma di dau 1 minh cung thay thieu thieu.

May ngay di lien tuc nhu vay, khong co tap trung on IELTS voi may cai kia duoc. Ma bun nhat van chua co jobs … Sau nay ve nuoc khong bit the nao day. ANh ma hoc xong ve lien chac em mung lam hen! …

b4

Previous Older Entries

Follow

Get every new post delivered to your Inbox.